Hành trình vươn lên

625 Lượt xem
28/06/2024
Trích trong Hợp phần
0
Audio

Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam, vùng đất khô cằn và sỏi đá. Từ khi sinh ra tôi đã là người khuyết tật dạng vận động, mức độ nặng. Ba mẹ tôi rất vất vả lo cho bệnh tật của tôi, vừa đi làm, vừa phải lo chạy chữa cho tôi và tập phục hồi chức năng ở nhiều cơ sở y tế khác nhau với hy vọng tôi có thể đi lại được. Và điều đó đã trở thành mơ ước của gia đình tôi. Đến độ tuổi đến trường thì ba mẹ chính là đôi chân của tôi. Hằng ngày, ba mẹ thay phiên nhau chở tôi đến lớp rồi bế tôi vào tận chỗ ngồi. Nỗi ám ảnh lớn nhất đối với tôi suốt thời kỳ đi học chính là những lúc muốn đi vệ sinh. Tôi không thể di chuyển nên chỉ mong mau hết tiết học để tới lúc đi về nhà thật nhanh. Tôi cũng thực sự thèm khát được chạy nhảy như các bạn, được đi lại, được nô đùa thoả thích trên chính đôi chân của mình.

Tôi rất may mắn được ba mẹ yêu thương, thầy cô cùng các giúp đỡ nhưng trong tôi luôn mang 1 nỗi buồn, sự mặc cảm mà tôi không hiểu vì sao mình không thể vui lên được. Tôi rất ít nói, ít cười, và những năm tháng tuổi học trò của tôi cũng dần trôi qua với bao khó nhọc và cảm giác rụt rè, tự ti.

Tôi chủ động làm mọi việc trong nhà để không phụ thuộc vào gia đình và tăng tính sự độc lập

Ở nhà tôi là con trai Út, trên tôi còn có 1 anh trai, vì thế trước đây mọi công việc ở nhà đều do ba mẹ và anh tôi làm. Ba mẹ tôi luôn mong mỏi ở tôi là tôi học xong sẽ tìm cho mình được 1 công việc phù hợp mình để có thể tự lo được cho bản thân khi không có ba mẹ bên cạnh. Và tôi cũng rất ao ước điều đó.

Thật may mắn tôi được hỗ trợ cho học nghề công nghệ thông tin tại trường Đại học Đông Á từ năm 2012 – với khóa học 6 tháng. Sau khi học xong được sự hỗ trợ của gia đình đã mua cho tôi 1 chiếc máy in và nhận in thiệp cưới, in các nhãn hiệu của sản phẩm Phở sắn đặc sản Quế Sơn quê tôi.                                                                                             

Mặc dù đã có công việc làm phù hợp với sức khỏe của mình nhưng tôi vẫn chưa thực sự thoát ra được bởi sự tự ti, mặc cảm trong mình còn rất lớn. Vì bản thân là người khuyết tật nên ngoài công việc in thiệp cưới hầu như tôi chỉ ở nhà mà không tham gia bất kỳ cuộc gặp gỡ bạn bè nào hay là hoạt động nào của địa phương.

Đoàn khám đến thăm nhà tôi để trao đổi các vấn đề về chăm sóc sức khỏe, phục hồi chức năng tại nhà. Bản thân tôi khá cởi mở và thoải mái hơn

Từ khi tôi được các anh chị tư vấn viên đến thăm và hỗ trợ trong hoạt động tư vấn Sống độc lập của dự án Hòa nhập 1 do ACDC thực hiện thì bản thân tôi dần có sự thay đổi và chuyển biến tích cực.

Tôi đã nhận thức được rằng thế nào là Sống độc lập cho người khuyết tật và khuyết tật không phải là rào cản để tôi có thể hòa nhập với cộng đồng. Tôi dần lấy được tự tin về bản thân mình, phát huy những gì mình đang có và cố gắng bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân.

 Chính sự thay đổi đó mà công việc của tôi cũng trở nên ổn định và khởi sắc hơn. Tôi đã nhận được nhiều đơn đặt hàng hơn. Ở nhà, tôi đã ý thức được việc phụ giúp gia đình những việc đơn giản trong nhà; tôi rất vui vì có thể tự lo cho mình khi ba mẹ đi vắng.

Bản thân tôi rất tự tin và trình bày mạnh dạn kể về hành trình cuộc đời của mình để truyền cảm hứng cho những người khuyết tật nhân dịp kỷ niệm ngày người khuyết tật Việt Nam 18/4

Tôi tự hào vì bản thân mình có thể chia sẻ những điều mà trước đây chưa bao giờ dám nghĩ tới. Tôi thấy mình được hoà nhập tất cả mọi người. Tôi cảm thấy thật vui và hạnh phúc vì điều đó! Tôi mong muốn xã hội luônluôn quan tâm, tạo điều kiện cho người khuyết tật như tôi có cơ hội sống hòa nhập, tiếp cận và độc lập hơn bằng những chính sách, hành động thiết thực cho cộng đồng người khuyết tật nói chung.

Và tôi cũng tin tưởng rằng những người khuyết tật như tôi và các cô chú, anh, chị em hội viên người khuyết tật tỉnh Quảng Nam sẽ luôn lạc quan, yêu đời, và cố gắng phát huy những thế mạnh của bản thân; vươn lên và trở thành những công dân có ích và có giá trị cho gia đình, cộng đồng và xã hội. Có được như ngày hôm nay, tôi không khỏi cảm kích đến Hội người khuyết tật tỉnh, Viện ACDC đã giúp đỡ và tạo điều kiện cho tôi cũng như toàn thể người khuyết tật có cơ hội tham gia các hoạt động xã hội và tự tin hơn để hòa nhập cùng cộng đồng và ngày càng sống độc lập hơn.

0/5
(0 nhận xét)
5
0%
4
0%
3
0%
2
0%
1
0%

Đánh giá cả bạn về Hành trình vươn lên

Tin liên quan

Từ
Loan Nguyễn
42 14/08/2026

Từ "chăm sóc" đến "hòa nhập": Những điểm nổi bật trong kế hoạch tổng thể triển khai chương trình trợ giúp người khuyết tật giai đoạn 2026 - 2030

Ngày 11/8/2026, Bộ Y tế ban hành Quyết định số 2559/QĐ-BYT về Kế hoạch tổng thể triển khai Chương trình trợ giúp người khuyết tật giai đoạn 2026 – 2030. Kế hoạch cụ thể hóa các mục tiêu của Chương trình trợ giúp người khuyết tật giai đoạn 2021 – 2030, đồng thời tăng cường thực hiện Công ước của Liên hợp quốc về quyền của người khuyết tật (CRPD) và các khuyến nghị phù hợp của Ủy ban về quyền của người khuyết tật, với một số điểm nổi bật sau:
Quảng Trị: Khảo sát, đánh giá nhu cầu hỗ trợ bữa ăn bán trú và trang thiết bị phục hồi chức năng
Bùi Thạch
40 13/08/2026

Quảng Trị: Khảo sát, đánh giá nhu cầu hỗ trợ bữa ăn bán trú và trang thiết bị phục hồi chức năng

Trong hai ngày 08/8 và 11/8/2026, Viện Nghiên cứu phát triển cộng đồng (Viện ACDC) đã phối hợp chặt chẽ với Hội Người khuyết tật, Nạn nhân da cam, Bảo trợ người khuyết tật và Bảo vệ quyền trẻ em tỉnh Quảng Trị tổ chức khảo sát, đánh giá nhu cầu hỗ trợ bữa ăn bán trú và trang thiết bị phục hồi chức năng tại các trung tâm, cơ sở phục hồi chức năng, chăm sóc, giáo dục cho người khuyết tật, nạn nhân da cam. Chuyến khảo sát nhằm đánh giá thực trạng, xác định nhu cầu hỗ trợ và làm cơ sở triển khai các nội dung trong giai đoạn tiếp theo của Dự án. Đoàn đã có chuyến khảo sát, đánh giá thực tế tại 06 trung tâm, trường giáo dục chuyên biệt trên địa bàn tỉnh.
65 năm Thảm họa da cam ở Việt Nam: ACDC tiếp tục đồng hành cùng nạn nhân da cam tại Huế và Quảng Trị
Nguyễn Nam - Bùi Thạch
103 10/08/2026

65 năm Thảm họa da cam ở Việt Nam: ACDC tiếp tục đồng hành cùng nạn nhân da cam tại Huế và Quảng Trị

Nhân kỷ niệm 65 năm Thảm họa da cam ở Việt Nam (10/8/1961 – 10/8/2026), bà Nguyễn Thị Lan Anh – Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển cộng đồng (ACDC) đã tham dự các hoạt động kỷ niệm do Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin thành phố Huế và Hội NKT, NNDC, BTNKT và BVQTE tỉnh Quảng Trị tổ chức. Qua đó, ACDC tiếp tục thể hiện vai trò kết nối nguồn lực, phối hợp với các tổ chức Hội nhằm hỗ trợ người khuyết tật, nạn nhân da cam và gia đình cải thiện điều kiện sống, tăng cường khả năng tiếp cận các dịch vụ và thúc đẩy hòa nhập xã hội.